Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

NEW


  Rồi cô dâu sẽ là em, chú rể sẽ là anh nhưng đám cưới của chúng ta sẽ không diễn ra cùng một thời điểm! Người con gái đó, có thể chẳng phải là người anh yêu nhất, nhưng anh đã yêu cô ấy đúng thời điểm hơn em. Đành mỉm cười, hạnh phúc người nha!

Đã từng có người bước qua trong cuộc đời nhau nhưng không yêu nhau. Ngày đó nói hai đứa thương nhau thế thôi.

Giờ ngẫm lại, ừ thì là người ta, duy nhất chỉ có người ta, cưng chiều cô hết mực, hiểu cô đến từng chân tơ kẽ tóc.

Ừ thì là người ta, chỉ có người ta, duy nhất người ta chiều chuộng được đứa khó tính như cô.

Bên cạnh anh, nỗi buồn của cô không tồn tại, hạnh phúc cũng không nhiều, nhưng cô bình yên. Bên cạnh anh, cô có được sự tự do vừa đủ trong một tình yêu cô từng muốn. Thế mà ngày đó cô cũng bỏ anh đi!



Nếu là bây giờ, người ta là lí tưởng, là cuộc tình mà cô mong mỏi.

Một người nuông chiều cô hết mực, một người cô không cần nói cũng hiểu.Mỗi lần gặp lại nhau, vẫn là câu: "Anh biết em mà, em vẫn vậy!". Ừ thì là do anh hiểu cô.

Cô đã bao lần mong mỏi có một người hiểu cô như thế, một người không cần cô nói ra cũng biết cô muốn gì. Và giờ, cô đã đánh mất một người như thế.

Cô đã đánh mất cuộc tình phù hợp với mình nhất, một cuộc tình không gò bó cũng không có bất cứ vướng bận, đau buồn gì. Một cuộc tình dù đằng sau cô người đó có ai, trước mặt anh, là cô, duy nhất mỗi cô là được. Và giờ, cuộc tình đó chỉ còn nằm trong khuôn khổ của những kỉ niệm.

Có được người đàn ông như thế, âu cũng là một lần hạnh phúc. Chỉ là không đúng thời điểm, chỉ là người đó đã đến những ngày mà tham vọng của cô nhiều hơn yêu thương.Chỉ là đôi lần người ta vẫn còn khờ dại, khi mà con người ta vẫn chưa đủ lớn khôn.

Vậy nên đúng người nhưng sau thời điểm, mọi thứ hóa hư không. Lúc gặp được người thích hợp, ta lại nhẫn tâm bỏ qua.



Có đôi lần, anh tìm lại cô, cô cũng phải lẳng lặng mà đi, bởi tất cả đều được gọi là đã từng, cô còn có tư cách gì để níu lại.Hay chăng, mỗi người đều có cuộc sống riêng, ta có gì để bên nhau. Đi rồi, chỉ trách ta có duyên nhưng không phận, tiếc nuối làm gì những kỉ niệm đã qua? Có muốn níu người về thì cũng đã muộn bởi phận giờ không còn mà duyên cũng hết.

Rồi cô dâu sẽ là em, chú rể sẽ là anh nhưng đám cưới của chúng ta sẽ không diễn ra cùng một thời điểm!

Người con gái đó, có thể chẳng phải là người anh yêu nhất, nhưng anh đã yêu cô ấy đúng thời điểm hơn em.

Đành mỉm cười, hạnh phúc người nha!

Đúng người nhưng sai thời điểm thì có gì để mà tiếc?

Read More

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

Em sinh năm 1997. Hiện tại em đang, em với bạn trai y nhau cũng hơn 1 năm rồi nên đã tin tưởng và cả 2 đã có xác định cho tương lai nên em đã cho anh ấy cái quý giá của người con gái. Em biết thực sự em và anh ấy yêu nhau.

Nhưng thời gian này bọn em hay cãi nhau và rồi bọn em cũng chia tay. Em sợ mất anh ấy lắm,vì em đã trót trao tất cả rồi,em đã cố gắng xin lỗi,nói mọi lời để được quay lại nhưng vẫn là con số 0. Lúc nào,đêm nào em cũng khóc và suy nghĩ nhiều lắm. em rất mệt mỏi,em không biết phải làm như thế nào bây giờ.
Zalo
Mong bác sĩ cho em lời khuyên. Em xin cảm ơn
Em gái thân mến!
Có thể vì còn quá trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm trong tình yêu nên đôi bên thường xuyên xảy ra cãi vã dẫn tới chia tay. Điều khiến em cảm thấy khó xử lúc này là vì em đã từng rất yêu, rất tin tưởng mà trao cái quý giá của đời con gái. Tình yêu tan vỡ nếu như nói phần sai về em thì em cũng đã xin lỗi, em cũng đã nỗ lực níu kéo mà cậu ấy vẫn nhất quyết không quay lại rồi.
Có nhiều cô gái như em khi lỡ trao trinh tiết cho người yêu thì xem đó là người đàn ông của cuộc đời mình. Tâm lý đã trao thân cho người, kiếp này đã là người của người ta bởi vì sợ rằng con gái mất cái ngàn vàng sẽ không đến được với ai. Mất trinh tiết là mất tất cả. Chính lối suy nghĩ này,sự mặc định này đã khiến không ít cô gái tự mua dây buộc mình. Chúng ta không ai có thể tiếp tục mặc cái áo khi nó quá chất, chất liệu không tốt gây tổn thương, khó chịu cho mình. Tình yêu của hai em tồn tại nhiều mâu thuẫn, sóng gió như vậy mà không vượt qua được thì nó sẽ đi được tới đâu. Hay càng thêm đau khổ cho nhau khi tình yêu sâu đậm, gắn bó mật thiết hơn mà vẫn chia tay.
Em không nên nghiêm trọng hóa vấn đề màng trinh còn hay mất và cũng đừng đánh đồng màng trinh với phẩm hạnh, khi tình yêu không còn thì việc dùng trinh tiết để níu kéo tình yêu cũng chẳng còn ý nghĩa. Chấp nhận thực tại, mọi cảm xúc tiêu cực, đau buồn rồi cũng sẽ qua đi cùng với thời gian. Trên tất cả, dù có xảy ra điều tồi tệ nhất thì em cũng đừng bao giờ đánh mất bản thân mình. Hãy yêu bản thân theo cách tốt nhất, cho mình nhiều niềm vui từ những mối quan hệ gia đình, bạn bè và người thân xung quanh. Em sẽ trưởng thành hơn nhiều khi vượt qua lần vấp ngã tình yêu này. Hãy suy nghĩ tích cực hơn và luôn hướng về phía trước và rồi em sẽ tìm lại được niềm vui, sự thành công của mình.
Chúc em luôn lạc quan yêu đời.

Vì em đã trao anh” đời con gái” nên anh không còn muốn ở lại bên em?

Read More

Anh biết anh đã làm em buồn nhiều lắm. Nhưng lại không thể làm gì khác được...

- " Nam. Em nhớ anh".
- "Ừ".
- ...
- "Em ngủ đi. Muộn rồi".
-...
Thương khóc òa. Khóc như một đứa trẻ bị hắt hủi. Sự lạnh lùng của Nam làm Thương đau quá. Mệt mỏi quá.
Đã ba năm trời. Thương vật vã hết tìm cách ở bên lại tìm cách xa Nam. Nhưng rồi, Thương thấy mình thất bại. Thất bại thảm hại. Hệt như cái trò chơi bắn trứng ngu ngốc mà Thương hay chơi. Dù bắn được nhiều hay ít, cuối cùng cũng chỉ là "game over", bị một rổ trứng rơi vào đầu rồi chết cái ngoẻo.
Zalo
Đôi lúc, đi giữa đường, kể cả là dừng đèn đỏ hay đi đến trường, Thương cũng đều miên man nghĩ: "Giữa bảy tỉ người như thế này, tại sao lại không có lấy một người cho riêng mình? Đòi hỏi của Thương có là quá đáng?".
Thương không xinh nhưng đáng yêu vừa đủ để một người con trai cũng phải rung rinh thốt lên rằng "em thật dễ thương". Thương không có thân hình "mình dây" như mấy bạn nữ thời nay thích giảm cân đủ kiểu. Nhưng thấy Thương, người ta thấy ngay sự no đủ, và vừa đủ để "mùa đông không lạnh". Thương vẫn còn nhớ cái chạm đầu tiên của Nam vào vòng eo của Thương: "Đây là bụng hay bánh mỳ?". Thương nhăn mặt. "Anh đùa đấy, con kiến mà mà. Nhưng bánh mỳ pa-tê giữa trời đông thì tuyệt hơn. haha". Dù là bị Nam chọc nhưng Thương vẫn thấy ấm áp đến lạ. Ấm áp đến nỗi Thương sống qua ba mùa đông tiếp theo thời đại học chỉ bằng một trong những câu nói ấy.
Mùa đông ấy, Nam ở bên Thương bằng cả sự mùi mẫn của một thằng trai mới yêu lần đầu. Nam chắt chiu cho Thương tất cả những hành động đẹp đẽ nhất của một thằng trai từng đơn phương một chị khóa trên hai năm, cho đến khi chị ấy có người yêu thì "vỡ mộng". Lần ấy, Nam khóc. Sau này yêu Thương, Nam nói "Anh sẽ không để em phải khóc vì anh. Thương em". Rồi Nam dìu Thương đi qua miền đông lạnh giá năm ấy, đi qua khắp các con phố trơ trụi những cành lá xác xơ, khắp những ngõ ngách xiêu vẹo của Hà Nội cổ, khắp những hàng quán lê la bên đường ăn một vài món đơn giản của mùa đông lạnh đến tê người. Có lúc Thương thì thầm: "Đông lạnh quá anh nhỉ?". "Anh sẽ ở bên em". Nam xiết đôi bàn tay Thương chặt hơn và bỏ vào túi áo Nam."Này, tại sao anh lại không nói thích em từ lớp 12? Tí nữa thì em thích người khác rồi". Thương hớn mặt lên, cố trêu Nam. "Vì anh muốn em đỗ đại học". "Có liên quan gì đến đỗ đại học đâu". "Nếu nói sớm, em sẽ bị ảnh hưởng đến việc học. Đồ ngốc". Vậy đấy. Định trêu Nam mà cuối cùng lại bị Nam bảo là đồ ngốc. Bực thật. Lúc nào cũng bị Nam bắt nạt. Bằng tuổi mà cứ tỏ ra là người lớn.
***
00h30 phút.
- "Anh muốn gặp em".
- "Tại sao anh muốn mà em lại phải đến gặp anh?".
- "Vì anh muốn. Xin em".
Thương dập máy. Tai ù đi. Sao chứ? Sao cứ phải đối xử với Thương như thế. Đã bao lâu rồi. Bao lâu con tim Thương đã ngủ yên rồi mà lại cứ đánh thức rồi dày vò nó như thế chứ?
Nước mắt Thương bắt đầu lã chã rơi. Dù đã vùi đầu vào một mớ việc làm thêm, dù đã tham gia thêm mấy câu lạc bộ tiếng Nhật và có thêm kha khá bạn mới. Dù đã đi một mình qua bao con ngõ nhỏ, dù đã lang thang liêu xiêu hết những chuỗi ngày nhớ Nam. Mà chỉ cần một cuộc gọi, cũng đủ làm Thương thấy mệt mỏi đến thế. Đi? Hay không đi? Lý trí? Con tim? Chọn gì đây? Thương gào lên. Phát điên với những suy nghĩ. Cuối cùng Thương chọn không đi. Nhất định không đi. Không thể đi. Thương không muốn gặp lại cái con người đó thêm một lần nào nữa.
***
- "Thương. Mình chia tay".
- "Vì sao?"
- "Nó tốt cho cả anh và em. Anh xin lỗi".
"Không. Nam. Em không chấp nhận. Em không chấp nhận lý do đó. Em mặc kệ anh".
Nam nhẹ nhàng ôm và lau những giọt nước mắt trên mi Thương. "Đừng khóc, cô gái của anh. Em sẽ tìm được một người tốt hơn anh. Thương em". "Không, Nam. Em sẽ buồn lắm. Đừng bỏ em". "Nào, ngoan nào. Anh chỉ muốn tốt cho em".
Muốn tốt? Như thế nào là muốn tốt cho em? Muốn tốt cho em là đá em đi yêu một người khác à? Hay muốn tốt cho em là em tìm được một thằng tốt hơn anh? Nếu vậy, sao lúc đầu lại nói yêu em?
Đau đớn nhất không phải là bạn bị đá. Mà đau đớn nhất là bạn không biết mình bị đá vì lý do gì.
***
Thương mới đổi việc. Chán việc "bảo mẫu", Thương chuyển sang xin làm tại một quán cà phê gần chỗ học. Tự nhiên lại có đam mê với các loại tách. Hơn nữa, quán ấy lại còn có nhiều sách vô cùng. Ngoài thời gian rảnh, cố học mót cách pha chế vài loại đồ uống mình thích, thì có thể lê la đọc sách, Thương nghĩ. Vậy là mình chẳng rảnh rồi. Mà không rảnh thì không có thời gian nghĩ lung tung gì nữa cả.
Nói thật, Thương vẫn chưa quên Nam được.
Thương từng đọc ở đâu đó câu thơ: "Tình chỉ đẹp khi tình dang dở". Đến giờ Thương mới thấm. Đúng là ông nghĩ ra câu này thâm nho thật. Chắc cũng chục mối tình bị đá rồi mới đúc kết ra được. Éo le sao Thương cũng vạ lây. Dù chả biết câu thơ ấy của ông chết dẫm nào. Thật xúi quẩy.
Ngoài việc cái đầu giỏi suy diễn ra, Thương nghĩ chắc mình chả được cái điểm gì cả. Ấy thế mà cũng có người khen Thương khéo, pha mojiton dây tây và matcha ngon tuyệt. Còn ai khác ngoài anh bồi trong quán. Tên Hải. Cái tên nghe cũng nhẹ nhàng đến lạ. Anh Hải hơn Thương hai tuổi, học cùng trường, nấu ăn tuyệt giỏi. Nghe nói, anh được mẹ dạy bếp từ nhỏ, lớn thành quen, có niềm đam mê nấu ăn đến cháy bỏng. Sau này, anh muốn trở thành một đầu bếp giỏi và nấu những món ăn ngon cho vợ của mình. "Được Hải khen là không phải dạng vừa vừa đâu nhaaa". Mấy chị trong quán cứ hay chọc Thương vậy. Thương cười toe. Anh Hải nom hiền mà dịu dàng đến sợ. Cả cách nói năng cũng thật nhẹ nhàng, lịch sự. Con gái đến quán cứ gọi là "điêu đứng" với giọng nói và cái má lúm không để đâu hết duyên của anh. Cũng không biết anh Hải có thích Thương hay không. Anh không thổ lộ. Chỉ là thấy anh hay nói chuyện mà quan tâm Thương nhất nên mọi người chọc thôi. Anh Hải ngoài nấu ăn, rất thích đọc sách. Anh Hải có thể ngồi hàng giờ với Thương để bàn về "Nam Cao tại sao lại viết hay thế", "anh vẫn thích Thạch Lam hơn",...Cứ thế đến hết giờ lúc nào chẳng hay.
Từ ngày quen anh Hải, Thương có vẻ bận rộn hơn hẳn. Thương chăm học hơn. Làm cũng có động lực hơn. Và hơn cả. Không còn khoảng trống nào dành cho Nam nữa. Nam đi xa rồi.
***
Cho đến ngày, đang mải mê pha mojito, Thương nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Cho mình hai sinh tố nhé". Thương ngẩng lên. Là Nam. Thương nhìn thoáng qua. Nam bây giờ để râu, có vẻ nam tính, chững chạc hơn hai năm về trước. Nhưng khuôn mặt thì không có gì thay đổi. Vẫn cái vẻ mặt "hình sự" đáng ghét đã làm tổn thương một nửa đời thanh xuân của Thương. "Quên thằng cha ấy đi. Mày đã dành nửa đời thanh xuân ngu ngốc cho một thằng còn ngu ngốc hơn. Thật lãng xẹt". Con Chi bạn thân Thương hay nói vậy.
Là Nam. Nam của ba năm trước từng say đắm bên Thương, hứa dìu Thương qua những mùa đông dài đây sao? Là Nam của đêm gì say say Thương không biết, không biết có chuyện gì những đã gọi tên Thương trong nỗi tuyệt vọng đây sao?
Là Nam đang đứng trước mặt Thương đây.
Nhưng đứng cùng một bạn nữ khác. Một bạn nữ Thương không thèm để ý có xinh xắn hay không nhưng Thương nghĩ chắc không đến nỗi tệ. Ít nhất là hơn Thương.
Là Nam. Nam của cái đêm tối mịt mùng nhập nhoạng ánh đèn lúc sáng lúc tối từ một chiếc đèn gần đến kì hạn "đòi tiền" trong một con hẻm nhỏ.
- "Nam. Đừng đi. Đừng đi. Em sợ lắm".
- "Anh đi sẽ tốt cho em".
Nam cầm chặt đôi bàn tay lạnh lẽo của Thương và hôn nó. Nam khoác chiếc áo da bò mà Thương thích nhất lên đôi vai đang run lên vì những tiếng nấc. Nam đã lặng lẽ bỏ đi như thế. Hình bóng Nam trong kí ức là những vệt dài của những đêm đông lạnh giá như thế. Đêm đông ấy, nó lạnh đến mức khi Nam đi, Thương co ro không đứng dậy nổi. Nam đã bỏ lại Thương đau đớn như thế. Không biết bao nhiêu lần trong những đêm đông của ba năm ấy, Thương cứ đi tìm Nam. Tìm Nam trong mòn mỏi. Tìm Nam đến rã rời. Nam vẫn ở trong Thương của những kí ức về những đêm đông đẹp nhất của mối tình đầu. Bờ vai vững chắc của Nam, vẫn là chỗ dựa mà Thương thích nhất. Chỉ có điều, nó không còn dành cho Thương nữa. Nó dành cho một người may mắn hơn Thương. Cái chạm tay, những món quà handmade, những bó hoa ép khô, những cuống vé xem phim bị vứt bỏ. Và những cái ôm xiết thật chặt, những cái chạm môi thuở ban đầu, khi con người ta còn trinh nguyên nhất cũng dần trôi vào dĩ vãng. Thương cất nó ở một góc xó nào đó cùng những thứ đồ đạc cũ kĩ lắm rồi, tưởng tìm lại cũng chẳng thấy, không có chăng cũng hỏng. Nào ngờ, nó vẫn cứ vẹn nguyên, vẹn nguyên như cái cách ba năm trước ai đó thì thầm vào tai Thương: "Thương. Thích em lắm cơ". "Sao không yêu mà lại thích?". "Giờ chưa đến lúc". Rồi cũng vào một đêm đông khác, lại sẵn sàng đâm nát nó: "Thương. Mình chia tay". Hạnh phúc. Khổ đau. Cứ đan xen giày vò Thương suốt những năm tháng ấy.
Giờ gặp lại Nam, Thương chẳng biết nên vui hay nên buồn. Có lẽ ghét nhiều hơn. Tại sao lại cứ không một lời? Nếu chia tay, cũng phải cho Thương đến một lý do để Thương cam lòng chứ. Không thì có thể bịa ra bất cứ lý do nào cũng được mà. Sao lại phải làm khổ Thương như thế? Sao bỏ Thương mà cứ nói tốt cho Thương?
Lấy hết can đảm. Thương nhìn thẳng mặt Nam.
- "Em muốn nói chuyện với anh".
Nam bất ngờ. Nam đã quen với hình bóng cô bé Thương hay mít ướt, luôn tìm mọi cách để níu kéo Nam, ở bên Nam giờ lại có thể thẳng thắn tuyên bố vậy.
Nam nhẹ nhàng ôm Thương vào lòng. Thương đẩy mạnh ra. Nước mắt Thương đã như chực ứa ra. Bao nhiêu uất ức, tủi hờn ba năm qua. Vẫn còn mặt mũi ôm Thương sao. "Đồ tồi".
Nam vẫn im lặng.
- "Nam, xin hãy cho em biết được không? Em đã làm gì sai?".
-"Nam. Xin anh".
- "Thương. Không. Em là một cô gái rất tốt. Anh xin lỗi. Anh biết anh đã làm em buồn nhiều lắm. Nhưng lại không thể làm gì khác được. Anh...anh...là giới tính thứ ba".
Thương như chết sốc. Không thể tin nổi. Thương gào lên trong hoang dại. Nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt khắp mặt. Thương bỏ chạy. Cái dáng liêu xiêu trong một đếm cuối đông. Rồi một cái dáng khác chạy vụt lên ôm ghì lấy cái bóng dáng bé nhỏ hơn kia, mặc cho cái bóng ấy lau hết nước mắt nước mũi rồi đấm liên hồi vào ngực mình.
"Thương. Yêu em lắm. Xin lỗi em". nhẹ nhàng ôm Thương vào lòng. Thương đẩy mạnh ra. Nước mắt Thương đã như chực ứa ra. Bao nhiêu uất ức, tủi hờn ba năm qua. Vẫn còn mặt mũi ôm Thương sao.
Nam vẫn im lặng.
- "Nam, xin hãy cho em biết được không? Em đã làm gì sai?"
- "Thương. Không. Em là một cô gái rất tốt. Anh xin lỗi. Anh biết anh đã làm em buồn nhiều lắm. Nhưng lại không thể nói với em được. Anh...anh...là giới tính thứ ba".
Thương như chết sốc. Không thể tin nổi. Thương gào lên trong hoang dại. Nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt khắp mặt. Thương bỏ chạy. Cái dáng liêu xiêu trong một đếm cuối đông. Rồi một cái dáng khác chạy vụt lên ôm ghì lấy cái bóng dáng bé nhỏ hơn kia, mặc cho cái bóng ấy lau hết nước mắt nước mũi vào áo mình.
"Thương. Yêu em lắm. Xin lỗi em".
P/s: Câu chuyện này mình viết gửi tặng một người bạn - người em của mình.
Gửi Thương của chị. Mọi thứ sẽ ổn thôi, cô gái :)

LÀM SAO QUÊN ANH, MỐI TÌNH ĐẦU?

Read More

Tuổi 20, em hãy là một cô gái trẻ hạnh phúc, làm những điều mình thích và thích những điều mình làm, em nhé!

Cho những ngày sắp bước sang tuổi 20, em lơ lửng giữa cuộc đời này….
Người ta thường đùa rằng khi em bước sang tuổi 20 nghĩa là em đã chẳng còn trẻ con gì nữa. Người ta thường khẳng định rằng tuổi 20 là cột mốc đánh dấu cho bước ngoặt mới của cuộc đời. Ừ, thì là 20 tuổi, là tự mình biết tiếc dần những năm tháng tuổi trẻ. Nhưng với bản thân em, tiếc đến bao giờ cho đủ?
Tuổi 20 của em, là biết yêu, biết thương một người, biết dành sự quan tâm không chỉ cho riêng mình. Em dẫu có băn khoăn, dẫu có lo lắng thì vẫn tự nhủ lòng mình về những tháng năm sau này còn dài, tuổi trẻ đâu hẳn chỉ có tình yêu mới trọn vẹn là tuổi trẻ. Em – cô gái tuổi 20, hãy cứ yêu đi, thương đi, hãy cứ khóc cho những hờn ghen của một thời con gái. Chẳng ai phán xét em ngu ngốc khi em biết cách yêu thương người khác hơn chính bản thân mình.
Tuổi 20 của em, là những chập chững bước vào cuộc sống mới, cuộc sống của sự tự lập, cuộc sống của việc phải làm quen với những cánh cửa khác cánh cửa “gia đình”. Em sẽ lại có thêm nhiều mối quan hệ mới, nhiều bận tâm mới. Quãng đường trở về nhà sẽ dần trở nên xa lạ hơn. Thời gian để ở bên gia đình sẽ dần trở nên ít ỏi hơn. Nhưng em ơi, đừng lo lắng, bởi đơn giản, gia đình vẫn mãi luôn là điểm dừng chân khi em mệt mỏi, khi em thực sự chẳng biết phải đi đâu. Cuộc đời này nhiều bão giông đến vậy, em hãy cứ quay về chốn bình yên, quay về nơi luôn có những người yêu thương em vô điều kiện.
Zalo
Tuổi 20 của em, là một tuổi 20 thật đẹp. Em vẫn sẽ ước mơ và theo đuổi ước mơ, chứ đừng nên vì nản lòng mà buông xuôi tất cả. Hãy nhớ đến lý do vì sao em bắt đầu để tiếp tục, để bước đi. Người chiến thắng là người không bao giờ bỏ cuộc, cô gái tuổi 20 ạ!
Có những tháng năm chúng ta thường chông chênh về con đường phía trước. Có những khoảng thời gian chúng ta tự vấn lại bản thân xem mình đã làm được điều gì lớn lao chưa. Tuổi 20 của em, em không cần phải làm những điều vĩ mô, cũng đừng nên quá xem trọng việc lặt vặt. Em hãy cứ làm theo lý trí, yêu theo con tim và hành động theo những gì em cho là đúng nhất. Đừng sợ sai trái, đừng sợ vấp ngã, vì sau mỗi lần gục ngã, vẫn sẽ luôn có một bàn tay đỡ em dậy. Và sau mỗi lần vấp ngã, em sẽ lại có được bài học kinh nghiệm cho chính mình. Điều khiến con người ta trở nên thất bại chính là chìm vào nỗi sợ mà không dám đương đầu, đối mặt.
Tuổi 20, em hãy là một cô gái trẻ hạnh phúc, làm những điều mình thích và thích những điều mình làm, em nhé!

Viết cho em, cô gái tuổi 20

Read More

Rốt cuộc thì cũng chẳng có ai đủ thông thái để định nghĩa được tình yêu. Chỉ có những người dũng cảm lao vào vựa ái tình, ngụp lặn hết quãng buồn này khổ kia mới đúc kết được rằng yêu chẳng qua chỉ là chuyện tự - nhiên – phải – thế…

Có quá nhiều người, nói quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều, day dứt quá nhiều và lần lữa quá nhiều về chuyện tình yêu. Mà vốn dĩ cái gì nhiều quá cũng chẳng bao giờ tốt. Dù cho bản thân tình yêu chưa bao giờ là một khái niệm giản đơn để hiểu, thì chuyện nghĩ quá nhiều về nó cũng sẽ chẳng giúp bạn hạnh phúc hơn được đâu.
Như con gái bình thường đã phức tạp một thì khi rơi vào lưới tình sẽ phức tạp gấp mười lần lên. Con trai bình thường đã ngớ ngẩn một khi lúc yêu còn ngớ ngẩn mười, đến nỗi đứa con gái ngày trước mình cầm cưa giờ cũng vắt óc nghĩ lại tại sao xưa mình say mê được cô ấy?
Chung quy lại là con người đang yêu thật quá phức tạp. Một sự phức tạp thừa thãi nhưng không ai nỡ bỏ qua.
Chẳng phải, cứ được yêu là hạnh phúc rồi sao?
Zalo
Chẳng phải, cứ có một bàn tay để bấu víu giữa đời là đã đủ để mình kiên cường thêm nhiều, nhiều lần nữa?
Chẳng phải, tình yêu chỉ là chuyện của hai người, đừng bao giờ để người thứ 3 xen giữa, dù là xen bằng những chỉ trỏ, tò mò, lên án hay cái lắc đầu chẳng mấy niềm vui?
Chẳng phải yêu chỉ là yêu, chẳng phải là điều chi to tát, bao la, rộng lớn như vũ trụ?
Yêu một con người, xếp nối họ vào cuộc đời và ghép họ thành một phần của cuộc sống. Chỉ việc thức dậy và biết rằng trên hành tinh này có một người đang chờ mình ở đâu đó, thế thôi cũng đã là quá nhiều cho một hạnh phúc méo – tròn. Mong nhiều hơn nữa, nghĩ nhiều hơn thế có vui hơn không?
Yêu không khó như Toán mà phải tốn nhiều IQ.
Yêu không mỏi mệt như Văn mà phải lăn tăn nhiều đến thế.
Yêu là yêu thôi, là chuyện của con tim nhiều hơn phần lí trí. Cảm xúc sẽ dẫn dắt trước, rồi cái gì đúng sẽ đúng và cái gì sai thì sẽ sai…
Làm sao biết được mình tìm đúng người khi không trải qua những lần buông – nắm mệt nhoài nước mắt lẫn niềm vui? Làm sao trưởng thành thêm mà không đi qua những lần bốc đồng, ngây ngô và xốc nổi?
Con người ta không thể lớn lên mà không yêu một ai – đó. Và không thể yêu một ai – đó khi nghĩ rằng mình chưa đủ can đảm và quá nhiều thiếu sót để yêu.
Rốt cuộc thì cũng chẳng có ai đủ thông thái để định nghĩa được tình yêu. Chỉ có những người dũng cảm lao vào vựa ái tình, ngụp lặn hết quãng buồn này khổ kia mới đúc kết được rằng yêu chẳng qua chỉ là chuyện tự – nhiên – phải – thế…
Yêu được thì yêu thôi, đừng nghĩ chi thêm nhiều nữa.
Vì tình yêu là gì? Nếu bản thân nó không phải là hạnh phúc, thế mà người ta cứ tìm tận mãi đâu!

Là con người đang yêu quá phức tạp đó thôi!

Read More

Ngoài trời lất phất vài hạt mưa rơi thánh thót trên mái tôn đã ngã màu cũ kĩ, mùi hương hoa nhài tỏa ra nghi nghút bên tách trà pha vội đặt trên bàn. Tựa đầu vào cửa sổ, Khang đưa tay đón lấy từng hạt mưa bé nhỏ, thích thú khi nhìn chúng vỡ òa tan thành làn nước mỏng thấm đấm ngấm vào da thịt.

Mưa làm Khang nhớ đến An, nhớ từng tháng ngày gần như hạnh phúc. Mưa mỗi lúc một mạnh hơn, gió xộc vào hất tung mảnh rèm bay phất phơ trước cửa, những kí ức về An cứ lần lượt ùa về chập chờn trong tâm trí Khang.
***

Năm đó, cũng là một ngày mưa nhẹ, Khang ăn vận bộ đồ ưng ý nhất, tự ngắm mình trong gương rồi khẽ gật đầu, không quên phủ lên mùi hương nước hoa Guui Guilty mà An thường thích. Đã hơn tám giờ, vừa liếc nhìn đồng hồ Khang vừa lo lắng, hơn ba mươi phút rồi mà An vẫn biệt tăm, đã bao giờ An trễ hẹn với Khang lần nào đâu, An vốn là người luôn đúng giờ giấc mà. Đồng hồ điểm chỉ tám giờ mười hai phút, Khang rút điện thoại bấm số An, ngoài trời mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng ánh đèn nhòe đi dưới vòm mây xám xịt. "Thuê bao quý khách vừa gọi...", một giọng lạnh lùng phát ra sau những tiếng tít tít. Khang thở dài, vừa giận lại vừa lo, giận An thì ít mà tự trách bản thân lại nhiều. Đúng lúc đó một số lạ gọi vào, hay tin An bị tai nạn, Khang vội vã lao ra đường dù trời mưa tầm tã, một tiếng sấm vang rền dận dữ trên nền trời lấp lóe từng tia sét xanh rờn.
Khang thở hổn hển bám vào cánh cửa bệnh viện, mùi thuốc nồng nặc tỏa ra đến ghê người, từng giọt nước mưa bám vào quần áo Khang rơi lỏng bỏng dưới sàn nhà lạnh ngắt. Khang nghe rõ mồn một từng từ sau cánh cửa hắt ra như hàng vạn con dao phóng tới tấp vào ngực mình:
- Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi, sao mày cứ mãi u mê thế hả An, bố mẹ dạy mày ăn học để lớn lên mày trở thành thằng biến thái bẩn thỉu thế này hả? Cái đầu mày bị con "quỹ" đó bỏ bùa mê thuốc lú rồi. Mày mà còn dính líu tới nó khắc nào thì cuộc đời mày còn bị nó đày đọa khắc đó. Bố đã quyết rồi An à, đợi cánh tay con lành hẳn, bố mẹ sẽ tổ chức đám cưới cho con và Trinh, Trinh là một đứa hiền lành nết na, nó sẽ cho con một gia đình ấm áp, tràn trề yêu thương và hạnh phúc, An ạ. Giọng bố An khàn đặc trở nên dịu dần.
Khang ngước mắt lên trần nhà cố nén từng dòng chảy đang chực trào ra. Từng câu từng chữ của bố An như gáo nước lạnh đấy Khang ra khỏi thế giới của An. Trong mắt bố An sẽ mãi mãi chẳng bao giờ chất chứa "đứa con dâu" như Khang. Đôi chân Khang ngã quỵ, run lẩy bẩy theo từng nhịp thở. Khang chỉ muốn chạy ngay lại ôm chầm lấy An mà vùi vào lòng nức nở, nhưng vòng tay ấy sẽ chẳng bao giờ thuộc về Khang nữa rồi, cánh cửa tình yêu giữa An và Khang đã đóng chặt bởi những quy củ luật lệ của gia đình, những nề nếp gia giáo, hay những con mắt rình mò của xã hội. Khang lửng thửng bước đi giữa đêm mưa buốt giá, từng cơn lạnh tái tê thổi vào mặt Khang mặn chát, đôi môi Khang ghì chặt trên khuôn mặt nhợt nhạt. Khang không còn cảm nhận nổi sự đau đớn trên da thịt mình, bởi vết thương lòng trong cậu giờ đây còn đớn đau hơn đến vạn lần.
Những ngày sau đó, Khang chìm vào trạng thái mê man bất tỉnh, cơn sốt tới ba mươi chín độ khiến toàn thân Khang bị tê liệt, trong cơn mơ Khang thấy mình đang khoác lên bộ váy cưới rực rỡ, màu nắng tô điểm đôi cánh Khang thêm long lanh óng ánh. Khang nở nụ cười thật tươi, khuôn mặt toát lên vẻ rạng ngời trong ngày hạnh phúc nhất đời người. Bố An âu yếm đứng đấy, khẽ nâng lấy bàn tay Khang và nói:
- Phải luôn thương yêu nhau nhé, đôi bàn tay bố An thật ấm áp vô cùng. Xung quanh có biết bao tiếng vỗ tay reo hò chúc mừng , chưa bao giờ trong đời Khang lại cảm thấy tràn trề vui sướng đến thế. Bỗng mây đen từ đâu đến giăng kín che phủ khắp bầu trời, gió quật mạnh khiến cây cối ngả nghiêng, đâu đó có tiếng thất thanh la hét, Khang nhìn quanh nhưng chẳng thấy An đâu, Khang gọi tên An trong vô vọng, trước mặt Khang chỉ còn là một màn vẫn đục trắng xóa.
Khang bừng tỉnh, từng giọt mồ hôi li li túa ra ướt đẫm cả vạt gối, trong cơn mơ Khang đã lạc mất An, nhưng thực tại An cũng đã trở nên xa vời với Khang thật rồi. Khang co người ngồi dậy, từng giọt nước mắt thi nhau lăn xuống hai gò mắt, đôi tay Khang mò mẫm trên gương mặt bê bết tóc bởi mồ hôi, bởi sự xót xa, chua chát.
Nắng đã lên cao, An nhăn mặt tựa vào thành giường, đôi mắt hướng ra vòm trời trong vắt, một tuần đã trôi qua nhưng An không thể liên lạc được với Khang, - lẽ nào Khang giận mình không đúng hẹn, An thầm nghĩ, - liệu Khang đã biết mình bị gãy tay phải nằm viện hay chưa, bình thường cũng dăm ba hôm là Khang lại nhỏng nhẻo í ới gọi mình mà, thật lạ. An khẽ thở dài, đôi mắt xa xăm chất chứa nỗi buồn khó tả.
Sự nhớ nhung đau đớn cứ dày vò Khang mãi không thôi, đã bao lần Khang cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, Khang nhớ An vô cùng, lật từng tấm ảnh An cõng Khang trên lưng mà lòng An như thắt lại. Lí trí nói rằng cần phải rời xa An nhưng trái tim lại khát khao được gặp An biết nhường nào, đứng giữa rào cản ngăn cách của gia đình và xã hội, Khang như con chim non lạc đàn, bơ vơ cất tiếng kêu tha thiết chẳng thể xác định đường bay.
Thế rồi Khang cũng quyết định tìm đến An, chỉ cần được nhìn thấy An thôi cũng đủ giải tỏa những chất chứa trong tâm can, rồi An và Khang sẽ đưa nhau đi trốn, rời xa khỏi những con mắt nhòm ngó mỉa mai. An sẽ lại cõng Khang trên lưng, ngày ngày dạo biển, đêm đến hát cho nhau nghe cùng với từng đợt sóng vỗ về, mình sẽ rời xa phố thị xa hoa này, An nhé. Nhưng cái suy nghĩ thơ dại ấy chưa kịp lóe sáng đã vội tắt lịm, Khang mỉm cười, nụ cười chua chát khi thấy Trinh đang òa khóc nức nở trên ngực An, đôi tay An nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc buông xõa của Trinh, thì thầm những lời vỗ về an ủi. Khang không muốn đứng đó nghe thêm một câu nào nữa, không muốn chứng kiến cảnh tượng đó thậm chí là một giây, một phút. - Hạnh phúc nhé An, cô ấy sẽ khiến cho cuộc đời anh thật ngọt ngào, bố anh nói đúng, em không xứng khi sánh bước cùng anh, em cũng chẳng có quyền được thương yêu và đón nhận tình cảm thiêng liêng ấy từ anh, em sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc sống của anh, em sẽ luôn nhớ đến anh, An ạ. Khang quay đầu, trời không mưa nhưng bờ môi Khang đẫm nước. Hoàng hôn giấu mặt trời lặn xuống lưng chừng núi, để lại những tia nắng cuối cùng le lói tạo thành từng vệt mây dài như li nước cam đặc quánh. Khang rảo từng bước một, chậm rãi chứ không chạy thật nhanh như lần đầu vào bệnh viện, con đường hôm nay thật dài và thật rộng, Khang cố ngắm thật kĩ cảnh vật nơi đây một lần nữa, bởi ngày mai Khang sẽ vĩnh viễn rời xa chốn phồn hoa này. Bóng Khang lặng lẽ mất dần vào vùng trời chập choạng tối.
Ngay lúc đó, Trinh khẽ buông An ra, đôi mắt cô ngần ngận nước, cô nói với An giọng thều thào, mếu máo:
- Anh đi rồi sẽ thường xuyên gửi thư về cho em chứ, em sẽ mãi mãi là em gái yêu quý của anh có phải không, anh đã quyết định như vậy rồi, em chỉ còn cách chúc phúc cho anh, hãy nhớ rằng luôn có một người yêu thương anh hết lòng, hứa với em, phải sống thật tốt và hạnh phúc, anh nhé. Nói rồi cô lại òa khóc nức nở, đôi môi cô dẫu lên dỗi hờn, - thế rồi bố anh, anh định trốn ông ấy cả đời này hay sao, ông thấy thực sự rất thương anh. An nhìn sâu vào đôi mắt Trinh, đôi mắt ngây thơ trong trẻo chưa hề nếm trải sự đời:
- Anh tin rằng một ngày nào đó bố sẽ hiểu và nhận ra, anh tin rằng mọi người sẽ vứt bỏ thành kiến và thật lòng đứng về phía anh. Rồi cũng có ngày bố sẽ thứ tha cho anh thôi. Trinh ạ, em là một cô gái tốt, trong em tràn trề sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ, đâu đó trên mảnh đời này sẽ có người bước vào che chắn bảo vệ cho em, hãy quên anh đi, em gái yêu quý của anh, ngoài kia là một bức tranh muôn màu rực rỡ, hãy tự do bay nhảy và gạt hết nỗi phiền muộn này đi, Trinh nhé.
Khang ngoái đầu lại sân bay một lần nữa, gắng gượng kiếm tìm khuôn mặt thân quen, cố hình dung ra giọng nói An sẽ phảng phất đâu đó trong đám đông kia. Khang mang theo tất cả kỉ niệm xen lẫn nỗi đớn đau, ôm ấp chúng hướng về xứ xở hoa anh đào mong manh và kiêu hãnh, ở Nhật Bản, nhất định Khang sẽ quên được An, nhất định vậy – Khang thầm nghĩ. Khang rũ bỏ mọi thứ ra đi mà đâu có hay rằng nơi ấy một con người với cánh tay trái bó bột đau nhức đang kiếm tìm Khang từng kẽ hở, từng ngóc ngách Sài Gòn.
Trời lại đổ cơn mưa, An thơ thẩn nhìn gian nhà không ngơ ngác, gió luồn lách ngang qua khe hở hất nhẹ đám bụi bay lờn vờn. Những gì còn sót lại chỉ là nỗi u buồn hoang vắng, căn phòng trở nên trống trãi, lạnh lẽo đến hiu quạnh. Khang đã đi đâu, một thân một mình không gia đình, không bạn bè, Khang biết nương náu ở đâu. Khang là người yếu mềm, dễ xúc động, không có mình chở che thì biết làm thế nào – An tuyệt vọng, từng mớ suy nghĩ hỗn độn cứ ráo riết bủa vây trong tâm trí An. An khóc, lần đầu tiên trong đời An cảm nhận được mình đang khóc.
Kể từ ngày hôm đó, An chìm ngập trong men rượu cả ngày lẫn đêm. An đợi Khang quay về, đợi tới lúc già nua héo úa cho đến hết đời cũng được. An có lỗi với Khang, chính An đã khiến Khang phải ra đi trong sự đơn độc. An có lỗi với Khang nhiều lắm, Khang ơi – vừa gào thét An vừa giơ từng nắm đấm thật mạnh vào tường, dẫu cho tay An tứa máu rách cả vạt da, An cũng không cảm nhận được vết thương đang tuôn trào. Cơ thể An ngày một gầy rạc đi, rượu khiến An không còn ý thức được chính mình, căn nhà bốc lên mùi tanh nồng nặc, ngày qua ngày, người ta nghe thấy tiếng một người con trai đang gào thét tên Khang, tiếng mảnh chai vỡ vụn rơi loảng xoảng, tiếng khóc nỉ non ai oán.
Đã ba năm kể từ lúc rời xa ánh đèn vàng đỏ nơi thị thành, hôm nay Nhật Bản cũng mưa, mưa tí tách rồi nặng hạt. Ba năm chẳng hề ngắn nhưng cũng không khiến trái tim Khang quên đi hình bóng của An. Nhấp ngụm trà hương nhài thơm dịu nhẹ, Khang quyết định sẽ quay về, Khang đã sống với sự tự lừa dối bản thân trong ba năm qua. Cứ ngỡ rằng Khang sẽ thôi vấn vương bóng dáng An tận đáy lòng, nhưng tất cả chỉ là một lớp vỏ bọc dối trá. Khang sẽ quay lại bến bờ đã cho Khang hạnh phúc năm nào, mặc kệ sự cấm đoán của gia đình, mặc những lời gièm pha dị nghị, Khang sẽ thú nhận mọi tội lỗi và cầu xin An tha thứ, cầu xin sự thương cảm và nỗi bất đắc dĩ cho Khang.
Sài Gòn lại đón Khang bằng từng hạt mưa rơi vội, chiếc xe taxi đậu giữa giàn hoa giấy quen thuộc, chỉ có điều vắng chủ trông chúng thật xác xơ, thân cây chi chít cành già bủa vây không người cắt tỉa. Khang rảo mắt nhìn quanh, đám phong lan đã chết khô tự bao giờ, thế chỗ cho những đám cỏ dại thẫm màu vàng úa. Cánh cửa hé mở, Khang ngạc nhiên khi không có ổ khóa, một mùi tanh nồng lờm lợm hắt ra, vừa lấy tay che mũi Khang vừa ho sặc sụa. Mảnh chai vương vãi khắp nơi, đang dò xét không hiểu chuyện gì đã xảy ra thì Khang nhìn thấy một vệt máu dài dẫn vào buồng ngủ. Nỗi hoang mang lo sợ dồn dập khối óc Khang, tim Khang đập mạnh như muốn nổ tung khỏi lồng ngực, mon men theo vệt máu, Khang không tin nổi những gì đang dập vào mắt mình, tai Khang ù đi, mọi vật đang chuyển động quay cuồng trước mắt Khang, Khang lịm dần bên từng mảnh chai vụn vỡ.
Tiếng cô y tá vọng vào khiến Khang lim dim dần mở mắt, đêm qua Khang đã mơ một giấc mơ kinh hãi, Khang thấy An nằm gục trên thành giường, khuôn mặt nhợt nhạt trông đến đáng sợ. An nằm dài bên vũng máu, trong tay là bức ảnh An cõng Khang cười đùa vui vẻ năm nào.
Bỗng tiếng khóc thút thít của Trinh khiến Khang giật mình bừng tỉnh hẳn. Lẽ nào đó là sự thật, lẽ nào người nằm trên vũng máu đó chính là An. Khang nắm chặt tay Trinh, đôi mắt ánh lên sự sợ hãi:
- An đâu rồi, tại sao Trinh lại ở đây, mau gọi An đến đây, Khang có nhiều điều muốn nói với An lắm, mau gọi An đến đây, cô không nghe tôi nói gì đấy hả, An, An của tôi đang ở đâu, Khang quát mạnh lên, đôi mắt giờ đây mở to sòng sọc từng tia ánh lên giận dữ.
- An chết rồi, tỉnh lại đi, An đã không còn trên cõi đời này nữa rồi. Năm đó là An muốn được cùng anh vứt bỏ tất cả, trốn chạy hết mọi thứ để bắt đầu lại từ đầu, nhưng ai đã rời xa An, ai đã rũ bỏ An, ai đã vứt bỏ đi người yêu thương mình nhất hả, là ai, là ai hả. Trinh hét to, xen lẫn với từng cơn nức đứt quãng.
Khang lao mình ra khỏi bệnh viện, trời lại đổ mưa tầm tã như ngày ấy, vừa chạy Khang vừa gọi tên An trong mưa, đôi chân trần cố bấu víu trên mặt đường nhầy nhụa nước, một tia sét ngang qua tách đôi bầu trời thành hai mảnh lớn. Khang cảm thấy ruột gan mình như xé tan thành từng mảng vụn vỡ, - đợi em với, An ơi, đợi em với, sao An nỡ vô tình bỏ lại em một mình giữa rừng người này, An ơi, tất cả là lỗi của em, lội tại em, An ơi. Hãy để em gánh hết tội lỗi này, sao anh lại tự hành hạ bản thân mình vậy chứ, An ơi.
Mưa dội vào Khang xối xả, nỗi xót xa khiến lòng Khang đau quặn xé, Khang trách mình, trách người đời, trách ông trời sao vô tâm đối xử với An tàn nhẫn thế. Khang giận mình, đời này sẽ chẳng bao giờ Khang tha thứ cho chính bản thân Khang, Khang chua xót tự dằn vặt mình trong nỗi đớn đau vô hạn.
Sáng hôm sau, mưa còn chưa ngớt, người ta thấy bộ dạng ũ rũ rách rưới đến tha lương của cậu con trai bé nhỏ ngồi thẩn thơ bên ngôi mộ mới xây, trong tay ôm chặt tấm ảnh khắc tên An, mặc cho mọi người khuyên bảo thế nào, Khang vẫn một mực không chịu buông ra.
Ngước mắt nhìn về phía cầu vồng đang vươn ngũ sắc, Khang mệt mỏi lau qua từng giọt nước mắt đang làm nhòe đi nụ cười của An, miệng lẩm bẩm câu gì đó khiến người ta không khỏi chua xót nát lòng.
Trời vẫn mưa dai dẳng mãi không thôi. "Trời vẫn cứ mưa mãi cho lòng em rã rời. Chờ anh trong đêm nay mi em đẫm lệ rơi. Người yêu hỡi xót xa nào. Chất ngất trong tâm hồn bấy lâu. Đến đêm nay đành khóc riêng mình thôi".

SÀI GÒN, MƯA VÀ ANH

Read More

Khi tình cảm đã dần nhạt phai hoặc 1 trong 2 người phạm những sai lầm không thể cứu vãn thì chuyện chia tay là tất yếu. Tuy nhiên vẫn cần có bí quyết để việc chia tay dễ dàng hơn.
Trực tiếp nói lời chia tay
Bất kể bạn chia tay vì lý do gì thì cũng đừng chọn cách nhắn tin hoặc gửi mail để làm điều ấy. Trực tiếp nói lời chia tay thực sự là việc khó khăn với chúng ta, kể cả khi bạn chủ động hay bị động nhưng chắc chắn đó sẽ là cách chia tay hiệu quả nhất. Khi đó, nếu 1 trong 2 người muốn biết điều gì có thể trực tiếp hỏi người còn lại. Bạn cũng có thể nói lên các xúc hoặc mong muốn của bạn lúc này… Chia tay trực tiếp sẽ mất ít thời gian hơn, rõ ràng hơn và thể hiện sự tôn trọng với người mà mình đã từng yêu hơn. Những điều này chắc chắn không thể có được nếu bạn gửi tin nhắn hoặc email để chia tay.
dung-co-niu-keo

Đừng cố gắng níu kéo hoặc phản ứng thái quá sau chia tay

Khi chia tay, đa phần sẽ xảy ra việc một người dứt khoát và người kia níu kéo vì không muốn điều đó xảy ra. Nếu bạn muốn níu kéo hãy thuyết phục người kia và biết cách chấp nhận nếu họ không thể cho bạn thêm cơ hội.
Cố gắng níu kéo cũng không thể được như lúc đầu
Nếu bạn là người dứt khoát còn người kia ra sức níu kéo, thậm chí có những hành động thô lỗ để làm phiền bạn, cũng đừng vội phản ứng. Việc phản ứng thái quá với nỗ lực níu kéo của người kia có thể khiến việc chia tay nặng nề và mệt mỏi hơn.
Dù bạn đang ở vị trí người níu kéo hay người dứt khoát thì cũng cần bình tĩnh, giữ hòa khí nhé.

Dứt khoát chia tay trên mọi phương diện

Nhiều người dù đã chia tay vẫn theo dõi sát hoạt động của người kia trên facebook, zalo… Dù bạn là người dứt khoát chia tay hay là người níu kéo thì điều này cũng là 1 sai lầm nghiêm trọng và nó chỉ khiến bạn đau lòng hơn mà thôi.
Các chuyên gia tâm lý khuyên rằng, khi đã quyết định chia tay, bạn nên từ bỏ người kia một cách dứt khoát. Đừng âm thầm theo dõi facebook hoặc các phương tiện truyền thông khác của họ. Hãy cố gắng và dứt khoát quên họ theo cách triệt để nhất.

Thay đổi thói quen cũ

Nhiều cặp đôi dù đã không còn yêu nhau nhưng vẫn không thể dứt khoát chia tay vì sự có mặt của người kia đã trở thành 1 thói quen cố hữu trong cuộc sống hằng ngày. Vì thế, khi quyết định chia tay, bạn cũng nên thay đổi các thói quen sinh hoạt cũ của mình để tránh cảm thấy hụt hẫng hoặc nhớ nhung người cũ.
Ví như, nếu bạn thường nói chuyện điện thoại với người cũ trước khi đi ngủ, thì nay, hãy chuẩn bị 1 bồn tắm thơm nức hương hoa hồng để thư giãn trước khi đi ngủ. Hoặc, người đó thường đưa bạn đến quán cafe ở gần nhà thì nay, hãy chọn một quán cafe khác để nhâm nhi cùng bạn bè… Bạn có thể lên 1 danh sách những thói quen cần thay đổi để đạt hiệu quả tốt nhất nhé!

“Sống tốt là cách trả thù hay nhất”

Nhiều cô gái quá ấm ức khi bị những “bad boy” chia tay. Đừng quá cay cú! Hãy coi như số tiền bạn đã cho anh ta mượn là số tiền bạn đã làm rơi trên đường đi làm về. Anh ta đã lừa dối, phản bội bạn ư? Thì có là gì, dù sao thì cả 2 cũng đã chia tay rồi. Đừng tìm đến anh ta chỉ để trút nỗi bức xúc, bực bội của bạn. Điều đó sẽ khiến hắn nghĩ là bạn vẫn còn yêu hắn.
Các bạn hãy ghi nhớ nguyên tắc: “sống tốt là cách trả thù hay nhất” để đừng bận lòng về những điều đã qua.

5 nguyên tắc cần nhớ khi muốn chia tay

Read More

Copyright © 2014 Mối tình đầu 88 | Designed With By Blogger Templates
Scroll To Top